Phan Đa Lạp đích ma hạp – Pandora’s box
Tác giả: Lam Lâm
Biên dịch: Quick Translator

_Chương 13_

Lâm Cánh @ Thiên Tân

Kha Lạc về nước sớm hơn dự tính một ngày, thậm chí còn không báo trước cho chúng tôi biết, định bụng chạy ào cái đến khiến chúng tôi bất ngờ.

Chú Thần và Lục Phong ra ngoài chưa về, tôi ở nhà lo nấu cơm. Gạo vừa đổ vào nồi đã nhận được điện thoại của Kha Lạc, mới nói đến đoạn: “Gì? Đến Thiên Tân rồi? Đã rời sân bay? Không cần xe đến đón?” kết quả cơm còn chưa chín đã nghe thấy tiếng chuông cửa.

Tôi lập tức hớn hở, “vù” một cái từ trong bếp lao ra mở cửa nhanh như cắt: “Về rồi hả~~”

Khi nhìn lại cho rõ, tôi chỉ thấy không ổn rồi, muốn phanh gấp nhưng đã quá muộn. Cái ôm nhào đến chuẩn xác, người ngoài cửa loạng choạng, cánh tay với khuỷu tay tôi còn đụng vào ngực đối phương.

Tôi vội nhảy ra xin lỗi, đưa tay đỡ lấy người kia: “Thật ngại quá… Ha ha ha…”

Người kia trấn tĩnh lại rồi đứng thẳng lên: “Không sao.”

Cậu ta khoảng tầm tuổi tôi, dáng người cao cao, hao hao Kha Lạc, diện mạo tương đồng, nhất là cặp mắt trông cứ như dùng chung gen di truyền.

Chẳng qua Kha Lạc có làn da rám nắng khoẻ khoắn còn người này trắng nõn, mắt và tóc đen huyền, bờ môi hồng nhạt nổi bật trên khuôn mặt trắng trẻo.

Nếu là nữ sinh tôi sẽ tưởng công chúa Bạch Tuyết đang đứng trước mặt mình. Nhưng vì nước da, thân hình, vẻ lạnh lùng cùng cảm giác cao cao tại thượng kia, cậu ta hoàn toàn chẳng hề thân thiện đáng yêu như Bạch Tuyết.

Tôi “ha ha ha” xấu hổ một trận, cười chán chê rồi mới hỏi: “Cậu muốn tìm ai? Kha Lạc hôm nay mới từ LA về, chốc sẽ tới.”

Khác với nhịp nói sốt sắng của tôi, cậu ấy dùng tiết tấu chậm rãi lạnh nhạt đáp: “Xin hỏi người tên Trình Diệc Thần có ở đây không?”

À, người này chắc là con của chú Thần.

Nhìn kỹ mới thấy bộ dáng cậu ấy rất giống chú Thần, ngũ quan như đúc từ một khuôn, chỉ có cái trẻ hơn, cao hơn một chút.

Dung mạo tinh tế, ngũ quan tôn khuôn mặt lên vài phần, tất cả khiến người ta cảm thấy khó với tới. Trình Diệc Thần kia cùng chú Thần, cả cậu ta nữa có quan hệ huyết thống nhưng lại mang ba loại thần thái khác nhau.

Trình Diệc Thần có khí chất như những chàng trai mê Rock and Roll, chú Thần thì ẩn giấu vẻ sắc sảo vừa nhân hậu lại vừa kiên cường, vừa nghiêm khắc lại thân thiện, còn trước mặt người này, trong mắt tôi chỉ có bốn chữ – “người đẹp băng giá”.

“Mời vào mời vào, chú Thần đi mua đồ cũng sắp về rồi.” tôi nhiệt tình. “Tối hôm qua chú Thần có nhắc tới cậu bảo cậu hôm nay sẽ tới, còn chuẩn bị thức ăn thêm một phần nữa.”

Cậu ta ngồi ở sô pha, nhướn mắt nhìn tôi, “ừm” một tiếng. Tôi cứ tưởng một tiếng này chỉ là hắng giọng ai dè sau đó cũng chẳng thấy cậu ta nói gì thêm.

Lục Phong và chú Thần còn chưa về, tôi đành phải pha một cốc nước chanh cho cậu ta, cậu ta chỉ nói vẻn vẹn hai chữ: “Cám ơn.”

“A, đúng rồi, tớ là Lâm Cánh, chắc chú Thần đã nói trước với cậu?”

“Ừm.”

“Tớ đang học ở đại học Thiên Tân, mấy năm tới sẽ ở đây phải phiền đến chú Thần chăm sóc rồi. Mong cậu đừng thấy chướng mắt nha.”

“Ừm.”

“Cậu tên Trác Văn Dương?”

Cậu ta thoáng sửng sốt, dường như rất ngạc nhiên với việc tôi nói tên của cậu ta: “Ừ.”

“Hình như cậu ít tuổi hơn tớ hả, chắc năm nay tốt nghiệp rồi? Thật lợi hại. Tớ lớn hơn cậu một tuổi, nhưng vẫn đang giậm chân ở năm nhất.”

“…”

Ai dà, vì sao tôi vừa thấy loại người này là như con rùa muốn rụt cổ vào? Mất mặt rồi, tôi vội chữa cháy: “Tại tớ nghỉ học một khoảng thời gian, bài vở quên sạch trơn, lại chuyển khoa nên phải bắt đầu lại chứ tớ cũng không kém như vậy đâu… Há há há há…”

Cậu ta nhìn tôi rồi lại đưa mắt sang cốc nước như đang ngẫm nghĩ gì đó. Môi nhếch lên, nhưng không phải có ý muốn nói. Sợ tẻ ngắt tôi gợi chuyện: “Cậu thực tập ở Tokyo nên chắc cậu nói được tiếng Nhật?”

“Ừm.”

“Hẳn tiếng Nhật cậu giỏi lắm?”

“Cũng được…”

“Nói vài câu nghe chơi đi.”

Cậu ta dùng ánh mắt đơn sắc liếc tôi. Thấy vậy tôi liền cười trừ: “Thật tình tớ cũng nói được một chút đó, hayaku, gambatte, yamete…*”

“…”

Bà nó, bộ tôi đáng sợ đến thế sao?

Đến khi Kha Lạc đích thực ấn chuông, tôi đã ôm một cục tức trong người. Tôi với loại người ưu tú này quả thật không chơi được với nhau, tôi ghét tất cả những kẻ ưu tú!

Mở cửa thấy Kha Lạc tôi như thấy vị cứu tinh ôm cứng cậu em: “Kha Lạc, oaaaaaaaa, người ta nhớ cậu muốn chết…”

Kha Lạc cười vỗ lưng tôi: “Nhớ quà của em thì có.”

Tôi nghiêm túc: “Ế! đừng nói vô tình như vậy chứ, quà cáp quan trọng gì đâu…”

“Em có mua giày đá bóng kiểu mới nhất đó.”

Tôi ngay tức thì xun xoe: “Kha Lạc, anh thấy cậu có gì đó khang khác…”

“Sao?”

“Đẹp trai lạ!”

Kha Lạc sờ sờ mũi: “Thật hả?”

Tôi ngạc nhiên: “Biết rồi, cậu nâng mũi.”

Kha Lạc cười: “Chết đi.”

“Nâng gò má?”

Kha Lạc vào phòng, tôi bám theo như cái đuôi: “Độn giày lên?”

“…”

“Hay là yêu rồi?”

Sau một hồi đoán già đoán non cuối cùng cũng trúng phóc.

“Nhận được quà rồi còn không giúp người ta khuân hành lý, có còn là người không đó?”

Thế là tôi nịnh nọt kéo cái va li còn lại của cậu ấy vào. Kha Lạc chào người ngồi trên ghế: “Hi, Văn Dương. Về rồi sao?”

Trác Văn Dương cũng gật đầu chào lại Kha Lạc.

Tôi chen vào: “Hai người quen nhau?”

Kha Lạc cười nói: “Anh khéo nói đùa, anh ấy là con của chú Thần, bọn em sao lại không biết nhau được. Còn nữa, bọn em cùng học ở đại học Thiên Tân dù không chung khoa nhưng nhất định có biết đối phương.”

T__T Hôm nay chẳng hiểu mắc chứng gì mà lại hấp tấp vạch áo cho người xem lưng thế này…

Kha Lạc tiếp lời: “Nhưng mà trước khi anh nghỉ học, vẫn cùng lớp với anh Trác Văn Dương còn gì, trung học anh cũng học ở Nam Cao, hai người hẳn phải quen nhau mới đúng.”

Tôi nhìn anh chàng lạnh như băng kia, xác nhận mình hoàn toàn không ấn tượng gì, một chút cũng không có.

Kha Lạc vênh mặt lên hướng về phía sô pha: “Văn Dương, anh không quen anh ấy?”

Trác Văn Dương đưa mắt nhìn tôi, vì gương mặt này mà trông cậu ta lãnh đạm hơn bình thường, hàng lông mi dài đem lại cảm giác rét run, lúc này khuôn mặt đơn điệu lộ ra chút sắc thái hiếm thấy.

“Cậu cũng học ở Nam Cao? Lớp nào thế?”

Bậy thật, trí nhớ tôi kém quá. Có người hấp dẫn như thế này mà nhớ không ra.

Cậu ta lại “ừm” rồi đáp: “Lâm Cánh, thật ra ba năm trung học tớ đều ngồi cùng bàn với cậu.”

_____________________________

*Nguyên gốc lần lượt là: cáp áp khố (哈压库/hāyākù), kiền ba đa (干巴爹/gānbadiē), nha mị điệt (呀咩跌/yāmiēdiē) là cách đọc biến âm của các từ hayaku (はやく), gambatte (頑張って), yamete (やめて) – những từ thường gặp trong JAV (chắc GV cũng không ngoại lệ). Mạn phép dịch kèm thêm phụ chú cho dễ hiểu:

– Mau… mau lên… (chút nữa… nữa…)

– Cố lên anh… (A… ưm… a~~~)

– Đừng… (…dừng lại~)

.

.

_Chương 14_

Lâm Cánh @ Thiên Tân

-Kha Lạc-

“Ô? Thật thế hả? Sao tớ chưa từng gặp cậu?”

Trác Văn Dương lại nhìn tôi thoáng ngập ngừng rồi nói: “…Vì cậu ít khi tới trường.”

Da mặt tôi dày có số có má rồi, không chút đỏ mặt vừa ăn táo vừa nói: “Hô hô hô, đúng là vậy ha…”

Vầy mới nói thường xuyên trốn học là không tốt. Cô giáo thường bảo: “Không đi học là thiệt thòi của các em!” giờ thì tôi đã tin là cô không có hù trò rồi. “Thư trung tự hữu nhan như ngc*”, cúp cua nhiều tất nhiên sẽ lỡ dịp gặp mỹ nhân.

(Ờ, dạo này năng đọc sách, văn thơ dạt dào hơn hẳn, đôi lúc còn chêm được mấy câu thành ngữ vô đó!)

Ba năm ngồi cùng bàn, thiên thời địa lợi nhưng dù tôi không trốn học thì cũng sẽ chẳng quen nhau được. Vì Trác Văn Dương nhìn là biết không phải người dễ gần. Lãnh cảm, tính tình hướng nội, khi im lặng thì khẽ nhếch môi lên.

Giúp Kha Lạc sắp xếp hành lý, bị tôi liếc vài lần (tôi vẫn chưa bị quyến rũ đâu nha), cậu ta liền cúi mặt.

Chà, búp bê gốm dĩ nhiên là cách điện.

Ước chừng nửa giờ sau, chú Thần cùng Lục Phong đã trở lại. Trước đó tôi đã gọi cho họ báo trong nhà khách đã tới, hai người kia bèn mua thêm cả đống đồ ăn.

Túi lớn túi nhỏ rau quả thịt bò tôm cua ê hề, nhớ lại những bữa tối thiếu chất, tôi lập tức hăng hái quẳng ngay Trác Văn Dương với Kha Lạc lại đằng sau, cười nịnh bợ chạy ra đon đả.

“Lại đây nào, để cháu xách giùm cho.”

Cầm lấy một túi, tôi thầm mắng Lục Phong biến thái, chừng này tuổi rồi còn muốn khoe thể lực. Nhiều túi nặng chình ịch thì có thể kêu xe chuyển đến, thậm chí chỉ cần một cú điện thoại, cửa hàng sẽ ưu tiên dâng nguyên liệu tươi ngon lên tận cửa cho ngài Lục đây, hà cớ gì phải tự làm khổ mình thế kia…

Dù sống trong khu bình dân này cũng không phải hạ thấp mức sống xuống như người ta chứ.

Sa vào nơi nghèo nàn này Lục Phong trông lại có vẻ cực kỳ vui vẻ, tôi không khỏi chua xót, có thể người đó muốn tận hưởng thời gian cùng chú Thần đi mua đồ ăn chăng?

Tới lúc cần chuẩn bị bữa tối.

Kha Lạc phải đi sửa soạn hành lý, tôi lại vô duyên với nhà bếp – cho tôi một cái bếp ga, tôi có thể thổi bay cả thế giới. Cho nên chỉ có Trác Văn Dương đi vào phụ giúp.

Tôi liền nhân cơ hội bưng đĩa táo xanh lủi vào trong phòng Kha Lạc tính hỏi han cậu em chút đỉnh.

Kha Lạc mở va li, lấy quần áo với sách vở ra, cười cười đưa cho tôi một cái hộp: “Tặng anh. Sướng nha.”

Mở cái hộp tôi không kìm nổi mà tru lên. Đôi giày này tôi đã ao ước từ lâu, trong nước hàng chưa về, bên kia cũng đã hết hàng từ lâu, muốn mua còn không có cửa.

Cuối cùng cũng thoả nguyện, mắt tôi chớp sáng hai chân đá bay cái dép đi trong nhà ra, cuống cuồng xỏ chân vào thử. Quả nhiên vừa khít, cảm giác hoàn mỹ. Thế là tôi hớn hở, ôm chầm lấy Kha Lạc: “Kha Lạc, cậu đúng là bạn tri kỷ, để anh lấy thân báo đáp nha!”

Kha Lạc xì một tiếng khinh thường: “Không thể biết nhìn xa trông rộng hơn được hả?”

Tuy tôi vẫn còn đang chìm đắm trong vẻ đẹp của cái giày nhưng thấy Kha Lạc có vẻ không vui lắm bèn hỏi: “Sao thế?”

“A?” Kha Lạc vừa gấp quần áo vừa đáp: “Sao là sao?”

“Có tâm sự à?”

Cậu nhóc do dự: “Không có gì.”

“Chuyện tình cảm phức tạp lắm à?”

Kha Lạc liếc mắt nhìn tôi một cái, tôi biết ngay là bắt đúng mạch, bèn đặt mông ngồi cạnh, bày ra tư thế “luôn luôn lắng – nghe luôn luôn thấu hiểu”, vỗ vai Kha Lạc, vừa cắn táo vừa phán tỉnh rụi: “Anh đây ít ra cũng hơn cậu hai tuổi, kinh nghiệm tình trường phong phú đừng hỏi. Có chuyện gì cứ nói ra, biết đâu anh giúp được.”

Kha Lạc thoáng ngượng ngùng thu xếp quần áo xong mới trả lời: “Trước kia em từng bảo với anh rồi đó, em có một mối tình đầu nhưng anh ấy đã có người.”

“Chuyện đó hả, dù ăn vụng cũng không tốt nhưng chỉ cần chưa kết hôn, chúng ta vẫn còn cơ hội. Anh không phản đối chuyện cậu trèo tường* vào nhà người ta đâu, hoa dẫu có chủ anh cũng sẽ giúp cậu xới đất đem về…”

Kha Lạc cười: “Ý em không phải như vậy, với lại trong lòng anh ấy chỉ có người kia, em không chen vào được.”

“Đừng bi quan thế. Đời còn dài nên…”

“Không. Em không còn muốn tranh giành anh ấy nữa.” vẻ mặt Kha Lạc nghiêm túc. “Anh ấy và người kia đang rất hạnh phúc. Anh ấy không thể mất người kia. Nếu cứ ép buộc phải ở với em, anh ấy nhất định sẽ rất đau lòng. Anh ấy đối xử với em tốt như vậy, em không thể lấy oán trả ơn.”

Tôi vừa thấy ngưỡng mộ vừa thấy khó hiểu, nhóc này quả thực ngây thơ nhưng khó nói sự ngây thơ cứng nhắc kia trên người cậu ta đến tột cùng là tốt hay dở nữa.

“Nếu như vậy vì sao còn không vui?”

“Khi còn ở Mỹ, em đã gặp một người vẻ ngoài giống anh ấy trong bar, thế rồi…” Kha Lạc đắn đo tìm từ. “Bọn em lên giường.”

Tôi nhai táo rau ráu: “Thế thân hả?”

“A?” Kha Lạc như bị bất ngờ rồi sau đó nghĩ ngợi. “Cũng không hẳn, em đâu có ý này, hai người kia hoàn toàn khác biệt. Phải nói là em có ấn tượng với tuýp người như vậy hơn bình thường.”

Tôi ăn hai quả táo, cũng cảm thấy có lý, như tôi thích những người đàn ông cằm nhọn mũi thẳng da trắng nõn nụ cười ôn hoà, thấy thiện cảm với những con người như thế. Mà Lục Phong sở hữu gương mặt cùng dáng người chuẩn khỏi cần chỉnh, nhiều người mê chết nhưng tôi lại không thích. Cái này có thể gọi là gu đi.

“Đối phương của tình một đêm đã OK, có gì mà e dè, rồi sao?”

“Chúng em rất hợp nhau, nên sau đó lại gặp mặt,” Kha Lạc thẹn thùng. “Rồi cũng…”

“Vậy sau của sau đó?” tôi háo hức muốn nghe toàn bộ câu chuyện lãng mạn này.

Kết quả lại không hề lãng mạn chút nào.

“Có một ngày, người em thích đến LA gặp em. Anh ấy đối xử với em rất tốt nhưng chỉ coi em như một đứa nhóc, khuyên em nên tìm đối tượng khác.” Kha Lạc đổi tư thế, ngồi thu lu trên sàn nhà. “Anh biết đấy, dù trong lòng đã rõ ràng nhưng bị nói như vậy em vẫn thấy… rất khó chịu.”

Tôi gật lia lịa. Tôi rất hiểu vấn đề này. Ai cũng hy vọng được người ta cảm thấy có ích chứ không phải bị coi như dư thừa hay chướng ngại. Đến chút tình cảm giữ trong lòng cũng bị ghét bỏ thì thật sự đáng buồn.

“Tối hôm đó em vào bar gặp người kia…”

Tôi thấy câu chuyện cứ như vòng luẩn quẩn: “Chờ đã, vì sao lại muốn gặp anh ta?”

Kha Lạc nhớ lại: “À thì, em cũng không rõ lắm. Khi ấy không biết phải đi đâu, thấy muốn gặp anh ta cũng chẳng nghĩ nhiều mà cứ đi thôi. Chúng em sau đó…”

Chậc chậc, xét đến cùng vẫn là bổn cũ soạn lại.

“Nhưng giữa chừng tự dưng em gọi tên người em thích.”

Truyện xưa như Trái Đất, cao trào lần lượt xô đến à nha. = =,,,,,,,

Tôi chùi miệng: “Nghiêm trọng thật, chắc cậu bị đập cho một trận?”

“Em không cố ý mà. Nhưng đúng là em đã sai, đáng bị ăn đòn.”

Tôi không nhịn được muốn thay trời hành đạo bẹo hai má cậu nhóc: “Xem đi, tên cũng đã gọi lên rồi còn bảo không phải thế thân!”

Kha Lạc bưng mặt bối rối: “Thật sự không phải mà, dáng vẻ tuy giống nhưng vẫn có điểm khác nhau, tính cách một trời một vực, sao coi như thế thân được.”

“Rồi rồi, anh tin cậu. Sau đó thế nào?”

“Anh ta rất tức giận. Đến khi về nước rồi vẫn chưa liên lạc lại nên em vẫn chưa xin lỗi anh ta. Đến giờ vẫn thấy…” qua nét mặt nhìn nghiêng có thể thấy sự lúng túng của Kha Lạc. “Đó là một người tốt, làm anh ta buồn là sai lầm của em.”

Tôi ôm vai cậu ấy: “Đừng cứ giữ khư khư trong lòng, chỉ là quan hệ thể xác thôi, hết sức đơn giản, người kia chắc chỉ bị chọc giận, tổn thương đến lòng tự trọng chứ không đến nỗi buồn khổ gì đâu.”

Vài năm trước, những người từng qua lại với tôi còn chẳng nhớ tên tôi, đến mặt còn có khi nhầm. Người hay đến bar ngay từ đầu đã xác định rõ bản thân thích hợp với nơi này, đây vốn không phải nơi để phát triển tình cảm, nhắm trúng ai cũng đâu coi là thực lòng được. Có thể yêu cầu gì hơn với đối tượng trong bar chứ?

Ăn xong quả táo cuối cùng, tôi bỗng nhớ tới một chuyện: “Đúng rồi, Trác Văn Dương…”

_____________________________

*Xuất phát từ bài thơ “Khuyên học văn” của vua Tống Chân Tông:

富家不用买良田,书中自有千锺粟
安居不用架高堂,书中自有黄金屋
出门莫恨无人 随,书中车马多如簇
娶妻莫恨无良媒,书中自有颜如玉
男儿若遂平生志。六经勤向窗前读。

Phú gia bất dụng mãi lương điền, thư trung tự hữu thiên chung túc
An cư bất dụng giá cao đường, thư trung tự hữu hoàng kim ốc
Xuất môn mạc hận vô nhân tùy, thư trung xa mã đa như tiễn
Thú thê mạc hận vô lương môi, thư trung tự hữu nhan như ngọc
Nam nhi nhược trục bình sinh chí, lục kinh cần hướng song tiền độc.

Dịch nghĩa:
Nhà giàu bất tất phải mua thêm ruộng tốt, trong sách tự sẽ có ngàn đấu lương,
Nơi an ổn không cần cất nhà cao cửa rộng, trong sách ắt tự có ngôi nhà vàng
Ra dường chớ hận không người tùy tùng, xe và ngựa trong sách nhiều như tên bắn vậy
Cưới vợ chớ hiềm không có người mai mối tốt, trong sách tự có mỹ nhân mặt đẹp như ngọc,
Trang tu mi nam tử hán muốn thỏa chí bình sinh thì nên chuyên cần học tập.

(Nguồn: http://honchuviet.com/forum/viewtopic.php?f=11&t=718)

*Trèo tường: ý nói ngoại tình, vụng trộm.

.

.

_Chương 15_

Lâm Cánh @ Thiên Tân

Ăn xong quả táo cuối cùng, tôi bỗng nhớ tới một chuyện: “Đúng rồi, Trác Văn Dương…”

“Sao?”

“Quan hệ của cậu ta với Lục Phong như thế nào?”

Kha Lạc rướn mày: “Sao tự nhiên lại hỏi vậy?”

“Vì chú Thần với Lục Phong là… ha ha ha…” tôi cười gượng. “…chắc là quan hệ đó đó.”

Kha Lạc hiểu ra khụ một tiếng: “Ờ…”

“Không hiểu Trác Văn Dương có thái độ như thế nào đối với những chuyện như thế này?”

Giữa biển người mịt mờ, những đứa trẻ xui xẻo có một người ba đồng tính luyến ái giống tôi, hơn nữa ba mình còn đang ở chung với người đàn ông kia, thật sự không nhiều.

Kết quả dưới mái nhà này tấm gương rành rành trước mắt, người ưu tú như vậy không tranh thủ học hỏi chút xíu là dại rồi.

Kha Lạc nghĩ nghĩ: “Thật ra cũng chưa nhắc tới, cậu ấy với Lục Phong rất lạnh nhạt với nhau. Em nghĩ hai người đó chỉ vì chú Thần mà miễn cưỡng sống chung, không uýnh lộn là tạ ơn trời đất rồi.”

“À há…”

Tôi thoải mái hẳn lên, ngay cả đẳng cấp đó cũng chỉ đến mức này thôi, cớ chi phải yêu cầu quá cao với bản thân mình làm gì. Tôi không đánh Trình Diệc Thần cũng là đáng khen ngợi lắm rồi. Chẳng còn táo để ăn tôi buồn mồm liền thở dài: “Ai da da…”

“Thở ngắn than dài cái gì?”

Tôi chán chường coi mình như cái thảm trên đất, lăn kềnh ra sàn nhà: “Cậu còn có người tình một đêm để làm dịu, chả hiểu người ta gì cả!”

“…”

“May mắn gặp được người kia, ghét thật…”

Kha Lạc mỉm cười: “Anh bảo em đó hả? Thật ra em chẳng thể khiến người khác thích mình được.”

“Vì sao?” mấy người đó mù chắc?

“Ai biết. Nếu có hứng thú với em cũng là về thể xác.”

“…Hô, tự nâng giá cơ thể lên trên mấy cái khác thế à?= =”

Kha Lạc ngượng ngùng: “Nhưng đó là sự thật. Chắc bọn họ nghĩ em là loại nhạt nhẽo.”

“Sao vậy chứ!” về tính tình thì tìm nổi ai tẻ nhạt hơn tôi không?

“Dù sao thì cũng chẳng có ai thật lòng với em.”

“Không đâu!” anh siêu thích cậu nha~A_A

Kha Lạc gãi gãi đầu: “Chuyện tình cảm cũng có liên quan đến vận may, có thể em đen đủi.”

“…Bi quan quá à.”

“Thật đó. Em mong gặp được người thật lòng với mình nhưng hình như chẳng dễ chút nào. Chỉ có người tình một đêm kia là có hứng thú với em nhưng mà loại hứng thú đó trừ sex ra chẳng còn gì khác.”

“…”

Mặt mũi sáng láng thế này mà tự ti thấy thương, cậu em dễ thương quá xá.

“Cậu đang khoe phương diện kia của mình rất lợi hại sao? A_A”

Kha Lạc thoáng đỏ mặt: “Thì cũng gần như thế!”

“Hắc hắc hắc hắc…”

Tôi rất thích Kha Lạc, thông minh, thú vị, cuốn hút, có điều lại quá tự ti với chính bản thân, thiếu tự tin đến mức ngốc nghếch. Còn gì đáng yêu hơn.

Đương nhiên người tôi yêu nhất vẫn là chú Thần~

Sau đó có tiếng gọi của người tôi yêu nhất từ ngoài phòng khách vọng vào: “Tiểu Cánh, Kha Lạc, ra ăn cơm.”

“Tuân lệnh!”

Tôi bật dậy ngoe nguẩy đuôi đi ra ngoài.

Bàn ăn trong phòng khách đã được bày biện đâu vào đó, mùi đồ ăn nóng sốt lan toả khắp phòng, chưa kịp vào chỗ, nước miếng của tôi đã nhỏ tí tách: “Oa oa, canh thịt bò cay kiểu Hàn! Cá chua cay!”

Chú Thần gõ gõ bàn: “Rửa tay đã.”

“Dạ…”

Khi tôi trở lại, còn mỗi chỗ giữa Kha Lạc và Trác Văn Dương. Ừm, khỏi phải đoán, chú Thần ngồi cạnh Lục Phong, cùng Trác Văn Dương ngồi trái phải hai bên… Căn hộ này dù không phải loại cao cấp nhưng năm người cùng ở chung vừa ấm cúng lại không hề chật chội. Tuy tôi luôn tự nhận bản thân anh tuấn tiêu sái phong lưu phóng khoáng nhưng ở đây lại tịt ngòi.

Kha Lạc với Trác Văn Dương thì miễn chê, khuôn mặt tuấn tú, dáng dấp cao to, lại đang ở độ tuổi trổ sắc khoe hương, trên dưới có bới cũng chẳng tìm được chút tỳ vết. Chú Thần dẫu chẳng còn trẻ nữa nhưng vẫn là một người đàn ông có khí chất, Lục Phong tuy không phải kiểu người của tôi nhưng dáng dấp không thể phủ nhận, vẫn phong độ chán, thậm chí nói một cách khách quan còn hơn cả chú Thần.

Những người này tụ tập một chỗ đúng là quá đẹp mắt, xuân về hoa khoe sắc thắm.

Chỉ tiếc là mồi ngon trước mắt lại không thể ăn = =…

Kha Lạc là anh em tốt; Lục Phong… quên đi, nặng vía lắm; chú Thần… thèm lắm mà xơi được chắc? còn Trác Văn Dương, chà, thôi vậy, cậu ta là con chú Thần, “không túm được cha thì có thể chén con”, làm ba con với chú cũng hay hay nhưng… nếu tôi xuống tay với cậu ta… thì thất đức quá.

Đang vẩn vơ với những ý nghĩ xấu xa vô hại này, Trác Văn Dương ngẩng lên nhìn tôi một cái.

Ánh mắt cậu ta lúc nào cũng đẹp một cách lạnh lẽo.

Hừm… được rồi, mặc dầu cái phòng này nồng đậm hương xuân nhưng lại chẳng có mùa xuân của tôi = =…

________________________________

Canh thịt bò kiểu Hàn

Cá chua cay

.

.